“Oa, Nhan gia, ngài đừng oan cho bọn tôi, thật ra bọn tôi cũng lo cho Thạch tiên sinh lắm mà!”
“Đúng đó, nhưng có sốt ruột thì cũng làm được gì? Đây là Nhà Trắng Mỹ, chứ đâu phải Hồng Kông Sa Đầu Giác, lỡ có chuyện gì còn xách dao lao vào cứu người ra được! Ngài nhìn đám lính Mỹ kia đi, canh gác nghiêm ngặt cỡ nào. Đừng nói là mấy người bọn ta, có gọi cả Xã đoàn Hồng Kông tới cũng không phải đối thủ của người ta! Cho nên ấy mà, thay vì đứng đây cãi nhau, chi bằng cầu trời khấn Phật, cầu cho Thạch tiên sinh bình an đi ra!” Sa Đảm Hùng tiếp lời.
Nhan Hùng lườm hai người một cái: “Nói thì hay lắm! Hai thằng phốc nhai tử tụi mày biết cái gì đang xảy ra bây giờ chứ? Hôm nay mà Thạch tiên sinh không ra được, thì cả tao lẫn tụi mày đều xong đời!”
“Không đến mức nghiêm trọng vậy đâu nhỉ?”




